Bài văn tả con chó nhà em - Tập làm văn lớp 5 - Học Tốt Ngữ Văn

Bài văn tả con chó nhà em - Tập làm văn lớp 5

Thứ hai , 04/12/2017, 14:39 GMT+7
Bài văn miêu tả con chó nhà em đang nuôi. Bài làm: Nhà em không rộng lắm nhưng bố mẹ vẫn đồng ý cho em nuôi một con chó. Nó không chỉ trông giữ nhà cửa mà còn trở thành người bạn thân thiết của em sau mỗi buổi học căng thẳng.

Vào một buổi sáng cuối tuần đẹp trời, mẹ đi chợ và mang về cho em một con chó nhỏ mập mạp và rất đáng yêu. Em sung sướng chạy ra ôm nó vào lòng. Nhưng vì chưa quen nên nó kêu ăng ẳng và né tránh em. Phải một tuần sau, chú chó mới quen em và vẫy đuôi mỗi khi em đi học về hay cho nó ăn. Em đặt tên nó là Mực. Đến nay Mực đã cao lớn rồi, nặng gần mười ki-lô-gam. Toàn thân Mực được bao phủ một bộ lông màu đen. Cái đầu nó to như quả cam với hai cái tai lúc nào cũng cụp xuống, và chỉ dựng đứng lên khi nó hóng mọi người nói chuyện. Đôi mắt con Mực to tròn, màu nâu sẫm, luôn tinh tường nhìn ngắm mọi vật xung quanh. Chiếc mũi Mực lúc nào cũng ưon ướt, hít hít như muốn tìm kiếm vật gì. Mõm chú to và dài, mỗi khi chú ngáp lộ rõ mấy cái răng nhọn hoắt. Những hôm trời nắng nóng, cái lưỡi màu hồng của chú hay lè ra ngoài.

Em được bố chỉ cho cách dạy Mực từ những ngày đầu mới về nhà, nên chỉ sau một thời gian ngắn, Mực đã quen với nếp sinh hoạt của vật nuôi trong gia đình. Mực đi vệ sinh rất sạch sẽ, không bao giờ tè bậy.

* Tuần nào em cũng tắm cho Mực bằng loại xà bông riêng. Khi trời lạnh, em mặc thêm áo cho Mực. Những buổi chiều mát, em thường dắt Mực, đi dạo phố. Chú tỏ ra vô cùng thích thú khi được chạy nhảy hít thở bầu không khí trong lành và nhìn mọi người tấp nập đi lại.

Mực là con vật rất thính, khách lạ hay quen vào nhà chú đều phân biệt được hết. Khách lạ thì chú sủa những tràng dài như báo hiệu cho chủ biểt, còn khách quen thì chú vẫy đuôi vui mừng chào đón. Mực chưa bao giờ cắn ai hay làm cho bọn trẻ con sợ hãi. Nó thường sung sướng khi được thưởng cho những cục xương và đánh chén một cách ngon lành.

Buổi tối, Mực thường ngủ ngoài hiên nhà để trông coi. Có thể nói, không một tiếng động nhỏ nào mà chú không phát hiện được cả. Chú ? cũng không sủa bừa bãi, ầm ầm, chỉ khi nào thật cần thiết, chú mới cất tiếng sủa để báo hiệu cho nhà em.

* Em rất yêu quý Mực. Có lẳn, em về quê thăm ông bà một tuân. Vậy mà, vừa đặt chân tới cổng, Mực đã lao ra vẫy đuôi mừng rỡ và dụi dụi vào chân em. Chắc nó cũng nhớ em nhiều. Em luôn chăm sóc và coi Mực như một người bạn thân của mình.

BÀI LÀM 2

Không biết từ bao giờ nhưng cứ mỗi khi đi học về, chú chó Jack nhà em lại chạy ra, tíu tít đón cậu chủ.
 
Jack khoác trên mình một chiếc áo trắng được tô điểm bằng những đốm nhỏ màu nâu vàng trông rất duyên dáng. Đâu chú như quả đu đủ nhỏ. Hai tai như cặp ra-đa đôi lúc dỏng lên nghe ngóng rồi lại cụp xuống. Jack có đôi mắt tròn xoe, đen nhánh. Mũi chú ta đen bóng, lúc nào cũng ươn ướt nước như người bị cảm cúm. Lưỡi chú thường vắt sang một bên màu đỏ hồng, để lộ mấy răng nanh nhỏ, nhọn, trổng tinh ở hai bên khóe miệng. Đuôi chú có lông dày, tròn như một cây phất trân lúc nào cũng rung rung thật ngộ nghĩnh. Ngực chú nở rộng, bốn chân chạy nhanh thoăn thoắt. Chẳng bao lâu, Jack đưdc coi là môt thành viên khôna thể thiếu trona aia dinh em. Mỗi khi em đi học về, chú chồm hai chân trước lên tỏ vẻ thân một. Mỗi khi em vui chơi, chạy nhảy, chú ta cũng thích, cứ chạy theo em, vẫy đuôi tíu tít. Khi người lọ tới nhà, chú sủa lên những tiếng "gâu, gâu" thật dữ tợn. Bị bố em mắng, chú như hiểu được, im ngay rồi nhẹ nhàng đứng sang một bên nhường lối cho khách vào.
 
Em rất quý Jack. Gương mặt đáng yêu, tiếng sủa "oai phong" của chú sẽ mãi là một hình ảnh em yêu thương.
 
BÀI LÀM 3
 
Em rất yêu quý các loài vật nhưng trong đó em thích nhất là con chó. Nhân dịp sinh nhật, mẹ đã tặng cho em một chú chó rất đẹp. Đây là một chú chó Béc-giê của Đức, em đặt tên cho nó là Mít. Khi mới mang về, chú chỉ to bằng chai nước khoáng. Hai con mắt đen láy, cái mũi ươn ướt cùng đôi tai lúc nào cũng vểnh lên để nghe ngóng mọi thứ xung quanh trông rất đáng yêu. Cứ khi nào em đi học về, Mít lại chạy ra cổng, vây đuôi ríu rít như chỉ chực chào đón em trở vẻ. Chẳng bao lâu, Mít đã lớn lên, to bằng cái phích nước. Bây giờ, em không thể ôm chú vào lòng được nữa nhưng tình bạn giữa em và Mít vân vô cùng thân thiết. Em rất yêu chú chó nhà em.
Nguồn: