Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian

Thứ hai , 20/03/2017, 21:53 GMT+7
Nêu suy nghĩ về câu nói của Franklin: Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian.
Tạo hóa đã ban cho tất cả mọi người cái quý giá nhất là cuộc sống và thời gian. Nhưng cách sống và sử dụng thời gian của mọi người lại không giống nhau.
 
Bàn về vấn đề này, Franklin nói: “Bạn có yêu đời khôn %? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu cuộc sống làm hằng thời gian”.
 
Đây là một ý tưởng sâu sắc, một lời khuyên đẹp vì vấn đề mà Franklin nêu lên rất gần gũi, thân thiết với mọi người, nhất là đối với lóp người trẻ tuổi.
 
1. Chất liệu cuộc sống làm hằng thời gian, hay nói một cách khác, thời gian làm ra chất liệu cuộc sống. Có thời gian mới có cuộc sống; có giây, phút, ngày, tháng, năm ... dòng chảy của thời gian trôi qua mới có cuộc đời. Thời
gian không bao giờ ngừng trôi, nên cuộc đời, cuộc sống cũng không bao giờ ngừng trôi. Một ai đó có chết đi, có sang thế giới bên kia, thì thời gian vẫn trôi qua... trôi qua mải miết.
 
Chất liệu cuộc sống làm bằng thời gian. Nên mới có mặt trời mọc, mặt trời lặn; trăng khuyết, trăng mờ, trăng tròn, trăng sáng không ngừng hiện ra; mới có xuân, hạ, thu, đông bốn mùa luân chuyển; mới có cảnh sắc thiên nhiên
tươi đẹp ban tặng cho người đời.
 
Mỗi huổi sớm thần vui hằng gõ cửa Tháng giêng ngon như một cặp môi gần Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
(Vội vàng - Xuân Diệu)
 
Chất liệu cuộc sống làm bằng thời gian. Muôn vật muôn loài là sự sống, là chất liệu cuộc sống làm bằng thời gian. Người mẹ mang thai sau 9 tháng 10 ngày đứa con mới ra đời. Thế rồi “3 thủng con biết lẫy, 7 tháng con biết hò, 9 tháng con lò dò tập đi”. Vòng đời của con người khoảng 100 năm (nhân sinh bách tuế) trải qua các lứa tuổi: ấu thơ, thiếu niên, thanh niên, trung niên, ... cho đến lúc về già, “thản cát hụi lại trở về cát hụi” - đều do “chất liệu cuộc sống làm hằng thời gian”.
 
Mọi của cải vật chất và giá trị tinh thần của con người sáng tạo trong dòng chảy lịch sử lâu dài, cái còn đến cái mất đi, từ bát cơm manh áo... đến những kì quan như Kim Tự Tháp, Vạn Lý Trường Thành, những lâu đài tráng lệ của các nước, các dân tộc gần xa,... đều là chất liệu cuộc sống làm bằng thời gian.
 
Bài ca dao sau đây nói về phong cảnh hữu tình của làng quê và cuộc sống cày bừa nhộn nhịp của bà con nông dân lam lũ, cần cù. Cuộc sống đó nói lên gì? Có phải chất liệu cuộc sống làm bằng thời gian không?
 
“...Vụ năm cho đến vụ mười,
 
Trong làng kẻ gái, người trai đua nghề.
 
Trời ra: gắng, trời lặn: về,
 
Ngày ngày tháng tháng nghiệp nghê truân chuyên”. 
 
Qua đó, ta mới thấy rõ chất liệu cuộc sống làm bằng thời gian, ta yêu cuộc sống, yêu cuộc đời bao nhiêu, ta lại yêu quý thời gian bấy nhiêu.
 
2. Tại sao đừng phung phí thời gian?
 
Trên đây, ta đã nói thời gian làm ra, lưu giữ chất liệu cuộc sống, nên phải biết quý trọng thời gian, không nên, không được vung phí thời gian. Còn nhiều lý do khác nữa.
 
Thời gian trôi.qua nhanh, thời gian một đi không trở lại. Người ta thường nhắc nhở nhau: "Thời gian vun vút thoi đưa, như bóng câu qua cửa sổ, như nước chảy qua cầu”. “Có 3 điều trong cuộc đời mỗi người, nếu đi qua sẽ không lấy lại được: thời gian, lời nói và cơ hội”.
 
Có quý trọng thời gian mới biết quý trọng tuổi trẻ, cái tuổi đẹp nhất của một đời người. Thi sĩ Xuân Diệu đã viết trong bài “Vội vàng”:
Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua Xuân còn non nghĩa lù xuân sẽ già Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất Lò uy tôi rộng nhưng lượn g dời cứ chật Không cho dài thời trẻ của nhân gian...
Nhà văn lớn của nước Pháp, tác giả bộ “Tấn trò đời” đã nói: “Hãy quý trọng thời gian vì đố là tấm vải dệt nên cuộc đời”. Và có chịu khó làm ăn, chịu khó học hành, mói thấy thời gian trôi qua nhanh, nên càng thấy phải quý trọng thời gian.
 
Không được phung phí thời gian vì thời gian là vàng, thời gian quý như vàng. Con người khôn, con người biết sống, biết yêu cuộc sống mới không phung phí thời gian, biết sử dụng thời gian để học tập, để nghiên cứu khoa học, để làm ăn và dành thời gian để thư giãn một cách hợp lí.
 
Con người có văn hóa mới biết quý thời gian như con ong làm mật yêu hoa, sống cần mẫn, siêng năng, sáng tạo. Không phung phí thời gian, suốt đêm ngày lu bù rượu chè say sưa, hoặc vào vũ trường, hoặc chơi trò chơi điện tử, cờ bạc đỏ đen. Vì phung phí thời gian mà thân hình trở nên tiều tụy, cuộc đời trở nên bê tha, nhân cách trở nên méo mó, bị đồng loại coi khinh! Hiện tượng hội họp quá nhiều, hội họp không cấn thiết, hội họp triền miên vừa phung phí thời gian, vừa tốn công tốn của là một thứ “bệnh” đáng chê trách. Nếu thật sự cải cách hành chính thì không còn hiện tượng ấy nữa! Nói dài, nói dai, nói dại cũng là một hiện tượng rất phản cảm, vừa “tra tấn, hành hạ” người bị nghe, vừa phung phí thời gian đáng chê trách!
 
Đừng phung phí thời gian vì phung phí thời gian là phung phí cuộc sống, phung phí tiềm năng, tiềm lực của con người, là triệt tiêu ước mơ và hi vọng. Có quý thời gian mới cảm thấy cuộc sống rất đẹp, phải yêu cuộc sống và hi vọng. Thời gian ủng hộ chúng ta, thời gian cho ta niềm tin: năm 2020, Việt Nam xây dựng nhà máy điện hạt nhân; năm 2030, Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hóa.
 
Tóm lại, chúng ta yêu đời, yêu cuộc sống nên chúng ta mới quý trọng thời gian. Có yêu đời, yêu cuộc sống nên ta không phung phí thời gian, ta càng hiểu sâu sắc rằng là phải sống đẹp để đem công sức, trí tuệ hiến dâng cho đời.
 
Câu nói trên đây của Franklin giúp ta yêu thêm cuộc sống, thêm yêu đời và biết trân trọng, quý trọng thời gian để sống đẹp, sống có ích.
Nguồn: