Bức tranh quê trong bài thơ Chiều xuân của Anh Thơ

Thứ sáu , 20/10/2017, 15:15 GMT+7
Phân tích và cảm nhận Bức tranh quê trong bài thơ Chiều xuân của Anh Thơ.
- Anh Thơ lớn lên giữa lúc phong trào Thơ mới đang diễn ra sôi nổi. Tác giả tìm đến thơ ca như một con đường giải thoát khỏi cuộc đời tù túng, buồn tẻ và tự khẳng định giá trị người phụ nữ trong xã hội đương thời.
 
- Tuổi thơ của mình, tác giả đã gắn bó với đồng ruộng quê hương. Những bài thơ của tác giả luôn in đậm hình ảnh quê hương. Một trong những bài thơ phác hoạ được bức tranh quê chân thực là bài Chiều xuân.
 
- Bài thơ Chiều xuân được rút từ tập Bức tranh quê (1941), một tập thơ đầu tay của Anh Thơ. Tập thơ để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả.
 
1. Bài thơ miêu tả được những cảnh vật giản dị và thân thuộc của quê hương.
 
Mở đầu bài thơ, tác giả viết:
 
Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng
Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi
Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
Bên chùm xoan hoa tím rụng tơi bời.
 
Một loạt hình ảnh gần gũi, bình dị của quê hương hiện lên: mưa bụi, con đò, bến vắng, chùm hoa xoan tím. Bằng biện pháp nhân hoá “Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi”, câu thơ gợi lên cảnh chiều xuân yên ả của làng quê Bắc Bộ Việt Nam.
 
2. Bài thơ gợi lên không khí và nhip sống khoan thai ở làng quê
 
Ở khổ thơ thứ hai, tác giả tiếp tục mạch cảm hứng ở khổ 1:
 
Ngoài đường đè cỏ non tràn biếc cỏ,
Đàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ;
Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió,
Những trâu bò thong thả cuối ăn trưa.
 
Hoà với cảnh vật miêu tả ở khổ 1, cảnh vật ở khổ hai góp phần hoàn thiện hơn bức tranh về cảnh làng quê. Cảnh vật không tĩnh lặng mà vẫn nhịp nhàng cùng thời gian, không gian yên bình của làng quê. “Đàn sáo đen sà xuống”, những “cánh bướm rập rờn”, “Trâu bò thong thả cúi ăn”. Những từ láy “vu vơ”, “rập rờn”, “thong thả” có tác dụng gợi lên nhịp sống khoan thai ở một làng quê.
 
=> Ai đã được sinh ra và lớn lên ở một vùng quê Bắc Bộ sẽ thấy lòng mình bâng khuâng khi đọc những vần thơ viết về cảnh chiều xuân của tác giả Anh Thơ.
 
Bài thơ miêu tả cảnh lao động của người thôn nữ
 
“Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặng,
Lủ cò con chốc chốc vụt bay ra
Làm giật mình một cô nàng yếm thắm
Cúi cuốc cào cỏ ruộng khắp ra hoa”.
 
Trong cảnh chiều xuân, giữa bức tranh thiên nhiên đậm hương quê ấy, người thôn nữ hiện lên với công việc lao động nhà nông: cào cỏ lúa khi lúa sắp trỗ đòng. Bằng những từ ngữ chân thật, tự nhiên, khổ thơ một lần nữa đưa người đọc đến với bức tranh sống động về cảnh vật và con người lao động nơi làng quê yên bình của vùng quê thuộc đồng bằng Bắc Bộ.
 
- Bài thơ Chiều xuân đã làm sống dậy vẻ đẹp của cảnh vật và con người lao động trong nhịp sống khoan thai nơi thôn quê vên bình.
 
- Qua việc miêu tả bức tranh quê vào buổi chiều xuân, bài thơ đã bộc lộ cảm xúc chân thành của tác giả trước thiên nhiên, cuộc sống và đất nước.
Nguồn: