Dàn ý Cảm nhận khổ 2 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Thứ sáu , 22/09/2017, 21:38 GMT+7
Hướng dẫn viết lập dàn ý chi tiết bài văn phân tích Cảm nhận khổ 2 bài thơ tây tiến hay và nhiều cảm xúc nhất.
a) Mở bài:
 
- Ta có thể bắt gặp hình ảnh tình quân dân trong thời đại bây giờ là điều dĩ nhiên có thể vì sống trong môi trường hòa bình chúng ta có nhiều điều kiện để giao lưu, gặp gỡ nhau.
 
- Nhưng trong thời chiến hình ảnh đó ta khó bắt gặp vì chiến trường ác liệt không cho phép những chiến sĩ bỏ cuộc chiến để về cùng gia đình, cùng hậu phương của mình hay đi tìm bạn đời.
 
- Ta có thể hoài niệm lại hình ảnh xưa cũ một thời khói lửa đó qua khổ thơ thứ hai của  bài thơ tây tiến của quang dũng: 
 
“doanh trại bừng lên hội đuốc hoa..
...trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
 
b) Thân bài:
 
- Giới thiệu khái quát đôi nét về tác giả, tác phẩm:
 
+ Quang Dũng (1921-1988 ) là nghệ sĩ đa tài , có hồn thơ phóng khoáng , hồn hậu , lãng mạn và tài hoa, đặc biệt khi ông viết về những người lính Tây Tiến và xứ Đoài quê mình .
 
+ Trong miền kí ức của ông không chỉ có những ngày tháng gian khổ với đèo cao , mưa rừng , thú dữ , sương phủ mà còn có cả ánh sáng hội hè của những đêm liên hoan tưng bừng và những buổi chiều êm ả, mông lung.
 
+ Bài thơ Tây Tiến được in trong tập thơ “ Mây đầu ô” (xuất bản năm 1986 ) nhưng trước đó đã được bao thế hệ người yêu thơ truyền tay tìm đọc . Tác giả sáng tác bài thơ này từ năm 1948 tại làng Phù Lưu Chanh khi ông đã rời khỏi đoàn quân Tây Tiến chuyển sang hoạt động tại một đơn vị khác.
 
+ Bài thơ được sáng tác dựa trên nỗi nhớ, hồi ức, kỉ niệm của Quang Dũng về đơn vị cũ . Thế nên toàn bài thơ là một nỗi nhớ cồn cào, tha thiết.
 
-  Thiên nhiên và con người miền Tây là một thế giới hoàn toàn khác với đoạn thơ đầu. Đó là một cảnh sắc mềm mại, uyển chuyển, tinh tế, đầy chất thơ, chất nhạc và hào hoa lãng mạn của nhà thơ Quang Dũng:
 
Doanh trại bừng lên hội đuôc hoa..
 
Nhạc về viên chăn xây hồn thơ
 
+ Đó là một hình ảnh quá đỗi đẹp giữa thiên nhiên con người tây bắc, đó là hình ảnh giao lưu giữa các chiến sĩ hành quân và các cô gái thái e ấp, dịu dàng và không kém phần rực rỡ
 
+ Họ cùng giao lưu, chuyện trò, cùng nhảy múa cho ta thấy được tình cảm quân nhân đối với những người dân và ngược lại
 
+ Đó là một đêm nhạc vui vẻ của những người chiến sĩ, bỏ lại đằng sau sự ác liệt của chiến tranh
 
+ Họ đã cùng hòa quyện vào nhau tạo nên một tình đoàn kết giữa tiền tuyến và hậu phương
 
+ Quang Dũng đã vẽ lên những nét vẽ khỏe khoắn và đầy mê say dẫn người đọc vào một đêm liên hoan văn nghệ đầy hấp dẫn.
 
+ chúng ta có thể thấy được các cô gái nơi đây có một sự chuẩn bị kĩ lưỡng khi đứng trước những chiến sĩ, đó không chỉ nói lên sự ngưỡng mộ đối với các chiến sĩ mà còn thể hiện sự quan tâm tình cảm của các cô gái dành cho các chiến sĩ , nó được nhìn rõ qua câu thơ:
 
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
 
Khèn lên man điệu nàng e ấp
 
- Sẽ rất thiếu sót nếu như chúng ta dừng lại ở đây. Bởi lẽ bốn câu sau của đoạn thơ mới thực sự thi vị. Cả bốn câu là cảnh sắc Tây Bắc gợi cảm giác mênh mang, huyền ảo:
 
“Người đi Mộc Châu chiều sương ấy..
 
..Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
 
+ Một không gian bảng lảng khói sương như trong cõi mộng cứ thế hiện ra. Cái thực của khí trời Tây Bắc, cái mộng của không khí bảng lảng sương khói hiện lên như một miền cổ tích.
 
+ Không gian dòng sông buổi chiều giăng mắc một màu sương, sông nước bến bờ hoang dại như một bờ tiền sử.
 
"Có nhớ dáng người trên độc mộc "
 
Câu thơ không tả mà gợi, gợi cái dáng mềm mại uyển chuyển của cô gái trên chiếc thuyền độc mộc. Cảnh rất thơ và người cũng rất tình.
 
+ Qua những nét vẽ hư ảo trên , ta như thấy trước mắt mình một bức tranh sơn thuỷ hữu tình mang dấu ấn của một tâm hồn nhạy cảm , tinh tế , lãng mạn , tài hoa vô cùng yêu mến , gắn bó với mảnh đất miền tây-tâm hồn Quang Dũng.
 
- Trong hai đoạn thơ sau, nhà thơ không miêu tả cảnh thiên nhiên nữa mà tập trung vào khắc hoạ chân dung người lính tây tiến và nỗi nhớ miền tây bằng những nét vẽ khoẻ khoắn , mạnh bạo , gân guốc đạm chất bi tráng.
 
c) Kết bài:
 
Khổ thơ thứ hai là bức tranh  diễm lệ có sức hòa hợp diệu kì giữa thiên nhiên và con người.
Nguồn: