Dàn ý Nghị luận Tập quán xấu ban đầu là người khách qua đường

Thứ năm , 12/10/2017, 12:30 GMT+7
Có ý kiến cho rằng: “Tập quán xấu ban đầu là người khách qua đường, sau trở nên người bạn thân ở chung nhà, và kết cục biến thành một ông chủ nhà khó tính”. Hãy bình luận ý kiến trên.
ĐẶT VẤN ĐỀ
 
- Trong cuộc sống, bên cạnh những tập quán tốt cũng còn có những tập quán xấu. Tập quán xấu rất dễ ảnh hưởng đến mỗi con người.
 
- Khi nhận rõ tập quán xấu, mỗi chúng ta cần tránh xa nó, cương quyết cự tuyệt nó. Nếu không, nó nhiễm vào ta lúc nào không biết.
 
- Chính vì vậy có ý kiến cho rằng: “Tập quán xấu ban đầu là người khách qua đường, sau trở nên người bạn thân ở chung nhà, và kết cục biến thành một ông chủ nhà khó tính”.
 
II. GIẢI QUYẾT VẤN DỂ
 
1. Giải thích các khái niệm
 
- Khách qua đường: Chỉ những người gặp tình cờ, không có quan hệ quen biết và thân thiết, gặp một lần rồi quên ngay.
 
- Người bạn thân thiết ở chung nhà: Chỉ những người có quan hệ gắn bó thân thiết, khó có thể sôhg xa rời nhau.
 
- Ông chủ khó tính: Chỉ người điều khiển ta, sai bảo ta và bắt ta phụ thuộc.
 
2. Bình (nhận xét, đánh giá)
 
Câu nói trên là đúng vì: Câu nói nêu một quy luật phổ biến trong việc bị tiêm nhiễm thói xấu:
 
+ Thói hư tật xấu không đến ngay một lúc mà đến từ từ, dần dần khiến ta không hề hay biết, để cuối cùng chế ngự cả bản thân ta.
 
+ Lúc đầu, thói hư tật xấu cũng giống như người khách qua đường mà thôi. Lủc ấy, thói hư tật xấu chưa tiêm nhiễm vào ta.
 
+ Khi thói hư tật xấu “trở thành người bạn thân ở chung nhà”, thì ta đã ở chung với nó. Làm sao ta có thể xa rời nó được.
 
+ Đặc biệt, khi bị nhiễm thói hư tật xấu, ta khó có thể dứt bỏ. Khi đó nó trở thành ông chủ khó tính. Nghiễm nhiên ta trở thành nô lệ cho nó. Mọi hoạt động của ta đều chịu sự điều khiển, của “ông chủ” khó tính đó. Lúc đó, ta lệ thuộc hoàn toàn. 
 
Có những người nhiễm thói hư tật xấu và cũng nhận ra thói hư tật xấu của mình nhưng khòng dễ gì. xa rời nó. Ví dụ có những ngườ nghiện ma tuý, người đó biết tác hại của ma tuý đối với bản thân, voi gia đình và tác hại đối với xã hội. Người đó rất muốn từ bỏ nó nhưng thật khó khăn. Bởi vì nó như “ông chủ” khó tính. Nó sai khiến ta, bắt ta phục tùng nó.
 
3. Luận (mở rộng, nâng cao vấn đề)
 
Câu nói trên nêu lên một bài học về tu dưỡng:
 
- Ý thức rõ về nguy hại của thói hư tật xấu, nó luôn lặng lẽ, từng bước thâm nhập vào mỗi chúng ta.
 
- Cuộc đấu tranh chống thói hư tật xấu đòi hỏi sự tu dưỡng thường xuyên, hàng ngày. Khi đã mắc thói hư tật xấu, ta phải cương quyết từ bỏ.
 
- Ta phải xây dựng những thói quen tốt.
 
III. KẾT THÚC VẤN ĐỀ
 
- Câu nói là một lời cảnh tĩnh cho mọi người, là một kinh nghiệm quý báu để giữ mình.
 
- Bản thân cảnh giác với những thói hư tật xấu để tránh bị tiêm nhiễm.
 
- Giúp mọi người cùng tránh xa những thói hư tật xấu.
Nguồn: