Dàn ý Phân tích vẻ đẹp của nhân vật người đàn bà hàng chài trong tác phẩm Chiếc thuyên ngoài xa

Thứ ba , 19/06/2018, 11:26 GMT+7
Phân tích Vẻ đẹp của nhân vật người đàn bà hàng chài trong tác phẩm "Chiếc thuyên ngoài xa" - Nguyễn Minh Châu.

I.           Mở bài:

Nguyễn Minh Châu được đánh giá như "người mở âường tinh anh và tài năng” của văn học Việt Nam thòi kì đổi mói. "Chiếc thuyền ngoài xa" tiêu biểu cho khuynh hướng tìm tòi, khám phá những giá trị nhân bản đòi thường, những vẻ đẹp tâm hổn con người trong mối quan hệ đa chiều, phức tạp của nhà cách mạng. Một trong những nhân vật được nhà văn tâm huyết xây dựng và khẳng định vẻ đẹp, giá trị là nhân vật người phụ nữ.

II.           Thân bài:

Khác nhiều nhân vật phụ nữ trong tác phẩm của Nguyễn Minh Châu trước cách mạng, người phụ nữ trong "Chiếc thuyền ngoài xa" không có một vẻ đẹp ngoại hình mượt mà, óng ả. Đây là một người phụ nữ lam lũ: "xấu, mặt rỗ", "cao lớn nhimg đường nét thô kệch", "khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt như đang buồn ngủ", "tấm lưng áo bạc phếch và rách rưới". Những ân tượng nhân vật để lại không phải là một bức chân dung biếm họa mà là vẻ đẹp một tâm hổn bao dung nhân hậu, vẻ đẹp ngời sáng từ sự "gắng đi tìm những hạt ngọc ẩn dấu trong bề sâu tâm hồn con người"

-            tuyên ngôn nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu.

Giống như lôi viết quen thuộc, Nguyễn Minh Châu không hề tô vẽ cho nhân vật của mình. Người phụ nữ hiện lên không phải tấm gưong lung linh, thể hiện những phẩm chất lý tưởng của con người. Nhân vật xuất hiện lúc đầu với sự nhẫn nhục đến câm lặng trước trận đánh tàn bạo của chồng, gợi cảm giác bức bối. Nhưng kiên trì theo dõi cuộc đòi nhân vật, người đọc dần khám phá ra những vẻ đẹp rất người, lặng lẽ nhưng đáng trân trọng ở bà.

Sức chịu đựng bền bì bảo toàn sự tồn tại của gia đình: Là người từng trải, người phụ nữ hiểu "cái việc của người làm ăn lam lũ", "nỗi vất vả của người đần bà trên chiếc thuyền không có người đàn ông". Chấp nhận chịu đòn là bản năng  hướng đến sự sống không chỉ riêng cho mình mà còn cho gia đình. Nó có thể là hành động tiêu cực nhưng trong hoàn cảnh sống nhọc nhằn, bất trắc trên mặt nước, gánh nặng cơm áo đè trĩu, đó gần như là lựa chọn duy nhât.

Tấm lòng bao dung, bao dung cả với cái ác của chổng: Sự nhẫn nhục của người phụ nữ không chỉ bởi bản chất cam chịu: "Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn nên phải gánh vác cái khô"' mà còn bởi bà hiểu được nỗi khổ, bế tắc của chổng. Giông như tất cả những người phụ nữ bao dung, độ lượng, bà nhận lỗi về mình: "giá tôi đẻ ít đi...", "cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ quá nhiều, mà thuyền lại chật...". Rõ ràng, người phụ nữ này không vô cảm trước những đau đớn về thể xác, bà chấp nhận vì nhận thức được nguyên nhân của hành động bạo lực ở người chổng. Khi cái đói chưa được giải quyết thì cam chịu để chồng đánh với người phụ nữ này giống như sự chia sẻ nỗi cùng quẫn, bế tắc với chổng.

Tâm hồn giàu đức hi sinh và trái tim người mẹ bao la:

+ Người đàn bà dân chài thất học nhưng có tôn chỉ sống thiêng liêng: "Đàn bà ở trên thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thểsống cho mình như trên đất được", có niềm vui sâu sắc và thật cảm động: "Vui nhất là lúc được ngồi nhìn đàn con chúng nó được ăn no".

+ Bà chấp nhận hy sinh nhưng là sự hy sinh trong thầm lặng để tránh cho con cái những tổn thưong về mặt tinh thần: xin chổng được lên bờ đánh.

+ Khi tình trạng bạo lực trong gia đình bị con phát hiện, "người đàn bà lúc này dường như cảm thây rất đau đón". Bà có những hành động rất lạ: "miệng mếu máo gọi", "ngồi xệp xuống trước mặt thằng bé... chắp tay vái lây vái để...". Đó là nỗi đau của người mẹ không phải vì xâu hổ cho mình mà bởi đã để con bị tổn thưong, không tránh cho con cảnh nhìn cha đánh mẹ. Những hành động giông như là lòi tạ lỗi của một trái tim yêu thưong đến tuyệt vọng.

Khám phá con người trong cuộc sống đòi thường nhiều uẩn khúc, Nguyễn Minh Châu không chỉ cho người đọc thây số phận nhiều éo le, bất hạnh của họ mà còn hướng đến khẳng định: trong lam lũ, tăm tối vẫn tồn tại những giá trị tốt đẹp. Bằng sự khám phá ây, tác giả đặt người đọc trước câu hỏi: Làm thế nào để những phẩm chất tốt đẹp của con người không bị chà đạp, không bị băng hoại?

III.           Kết bài:

Giọng văn trầm tĩnh, lời kể chuyện như tâm tình và một trái tim chan chứa tin yêu, Nguyễn Minh Châu đã đem đến cho văn học Việt Nam một chân dung người phụ nữ đầy ám ảnh.

Hình tượng người phụ nữ trong "Chiếc thuyền ngoài xa" góp thêm vào sự phong phú của hình ảnh người phụ nữ trong văn học Việt Nam.

Nguồn: