Kể về một việc tốt mà em đã làm khiến bố mẹ vui lòng

Thứ ba , 26/09/2017, 15:38 GMT+7
Bài văn kể về một việc tốt mà em đã làm khiến bố mẹ vui lòng hay nhất của cuộc thi học sinh giỏi ngữ văn năm 2016.
Chủ nhật tuân trước, em đã làm được một việc tốt khiến bố mẹ em rất vui. Tuy đó chỉ là việc làm nhỏ nhưng việc đó đã mang lại cho em niềm vui rất nhiều. Em sẽ kề lại câu chuyện này cho mọi người cùng nghe.
 
Hôm đó là một buổi chiều mùa hè rất nóng nực, mẹ đã cho em tiền để ra phố ăn kem. Em rất vui và cầm tiền mẹ cho đi bộ ra đầu phố, trong đầu em còn mải miết suy nghĩ xem hôm nay mình sẽ ăn kem hương vị gì: vị dâu, vị mít thơm lừng hay vị cam mát lạnh... Nhưng rồi khi đi qua đoạn đường gân công viên cạnh nhà, em nhìn thấy một ông lão ăn xin đang ngồi bên vệ đường. Châm chậm tiến lại, em thây nhìn ông lão ấy thật khắc khổ, Chân tay ông cáu bẩn, quần áo cũng không lành lặn. Xung quanh chỗ ông ngồi là những bọc ni-lon lớn nhỏ, những chai nhựa vứt chỏng chơ... Em nghĩ chắc là ông sống luôn trên đường phố như vậy và những thứ xung quanh chính là hành lí của ông. Khi em tới gần, ông lão đã chìa bàn tay gầy gò, run rẩy về phía em dường như muốn cầu xin sự giúp đỡ từ em và những người qua đường.
 
Em bước đi, tay nắm chặt tờ tiền mẹ cho và trong đâu vẫn nghĩ tới những que kem ngọt ngào, mát lạnh. Nhưng khi nhìn ông lão, em lại nghĩ tới ông nội ở nhà. ông lão có khi còn nhiều tuổi hơn cả ông nội em. Mà ông em được sống trong sự yêu thương, chăm sóc của cả nhà, còn ông lão ở đây chỉ có một mình..,
 
Trong lòng em trào lên một sự xót thương vô hạn. Em đã có quyết định, em khồng ăn kem nữa mà dùng số tiền mẹ cho để giúp đỡ ông lão. Em đặt tờ tiền vào trong tay ông và nói: "ông ơi, cháu biếu ông số tiền này để ông ăn quà ạ", ông lão nhận tờ tiền trong tay em và cất giọng run run nói: "ông cảm ơn con, con thật tốt bụng, Trời Phật phù hộ cho con nhiều may mắn". Em mỉm cười rồi tạm biệt ông.
 
Em cất bước quay trở về nhà, trong lòng vui phơi phới. Tuy việc em làm cỏ lẽ cũng không giúp được gì nhiều cho ông lão nhưng em tin, nhiều người tốt trên đường cũng sẽ giúp đỡ ông đề ông có một cuộc sống dễ chịu hơn.
 
Em kể chuyện với mẹ về quyết định của mình, mẹ cười khen em ngoan và mẹ hứa lần sau sẽ đãi em một bữa kem thật ra trò. Tất nhiên là em rất háo hức đến ngày hôm đó.
 
BÀI LÀM 2
 
Em và Minh là bạn học cùng lớp, lại gần nhà nên rất thân nhau. Vì thế mà khi đi học, chúng em thường được bố mẹ của một trong hai đứa đưa đi cùng.
 
Chiều hôm qua, khi thời gian học đã kết thúc, như thường lệ, em và Minh cùng nhau đứng đợi bố mẹ ở cổng trường để cùng về nhà. Không hiểu hôm ấy có tắc đường không mà mẹ em mãi chưa đến đón, Khi học sinh trong trường đã về gần hết, chỉ còn lác đác vài bạn nữa, em thấy bác bảo vệ già đang quét rác trên sân trường. Vi còn thời gian đợi mẹ nên em và Minh không ai bảo ai mà cùng thốt lên một lúc: "Bọn mình vào giúp bác bảo vệ đi".
 
Chúng em cùng nhau tới chỗ bác bảo vệ và nói:
 
- Bác ơi, bác để chúng cháu giúp bác một tay nhé!
 
Bác bảo vệ nhìn em và Minh rồi nhẹ nhàng gật đâu. Minh cầm luôn chiếc chổi dài trên tay bác nói:
 
- Bác bận gì thì làm nốt đi ạ, việc quét sân để cháu giúp cho.
 
Nói rồi bạn nhanh tay cầm chiếc chổi tre quét từng nhát thật dài trên sân trường. Em thì lấy chổi ở góc cây bàng và bắt đầu cùng bạn quét dọn. Chúng em chia nhau mỗi đứa quét nửa sân, có trong tay chiếc chổi dài, chẳng mấy chốc sân trường được quét sạch tinh. Lá cây được gom lại thành từng đống lớn, bác bảo vệ nói để đấy bác lấy bao cho lá cây vào bao rồi đem về đốt thành tro để bón ruộng, vừa sạch môi trường lại có phân bón cho cây.
 
Em và Minh vừa quét xong cũng là lúc em nhìn thấy mẹ đang đứng ở cổng trường đợi, Chúng em cùng ra chào bác bảo vệ để về nhà. Bác cảm ơn và khen chúng em thật ngoan vì biết giúp bác giữ vệ sinh trường lớp.
 
Mẹ đã đến từ lâu nhưng nhìn thấy hai đứa em đang quét sân trường nên mẹ không gọi. Trên đường về, em và Minh lại được mẹ khen và thưởng cho mỗi đứa một cây kem mát lạnh và ngon tuyệt. Chúng em đã rất vui.
Nguồn: