Nghị luận về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Thứ năm , 15/06/2017, 15:15 GMT+7
Nghị luận về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay: Hầu như nhiều người trong chúng ta đều ao ước xã hội ngày một tốt đẹp hơn, con người ngày một tốt đẹp hơn, để mọi người được sống yên vui hạnh phúc trong tình người, trong đạo lí truyền thống của dân tộc.

Đẹp biết bao khi tình nhân ái như một tấm lụa vàng trải rộng, mở ra trước mắt mọi người, đem đến bao niềm vui tự hào, thì đó đây lại xuất hiện những hiện tượng “vó cảm”, những con người mang bệnh “vớ cảm”, khác nào những vết mực đen làm hoen ố tấm ỉụa vàng, đem đến cho ta bao nỗi buồn, nỗi đau tê tái!

Vố cảmlà không có cảm xúc, không có tình cảm. Gần nghĩa với vớ cám là vô tình. Vô tình là không có tình cảm, không có tình nghĩa. Kẻ mắc bệnh vô cảm tuy có mắt mà như mù, có tai mà như điếc, có tim mà như gỗ đá, sống thờ ơ, lãnh đạm, lạnh lùng trước nổi buồn đau của đồng loại; dửng dưng, thờ ơ trước những sự việc đã và đang diẻn ra, xem đó là chuyện của mọi người, của thiên hạ, chẳng liên quan gì đến mình mà mình phải nghĩ, phải lo, phải dâv vào!

Những câu tục ngữ, ca dao sau đây đã phê phán cách sống, cách ứng xử của những kẻ vô cảm trong xã hội:

-       Đèn nhà ai rạng nhà ấy.

-       Cháy nhà hànq xóm bình chân như vại.

-       Trời lụt thì lút cả làng

Đâu lút nhà chỉ mẹ mà thiếp phái lo!

-       Mất tượnq thì Phật phải lo,

Mất chuônq sư chịu, ta thua thiệt qì!

Bệnh vô cảm không gây ra cảnh giết người cướp của man rợ, nhưng rất đáng sợ, đáng lo. Bệnh vô cảm làm nguội lạnh tình người, làm khô héo đạo lí, đẩy con người lún sâu vào thói ích kỉ, vị kỉ trước cộng đồng. Đến bệnh viện, bến xe, bến tàu, đến công viên hoặc các danh lam thắng cảnh, hoặc di tích văn hóa, có không ít hình ảnh, sự việc “phán cảm” diễn ra, nhưng mọi người vẫn “vô tiC bỏ qua. Các lễ hội Xuân như lễ hội Đền Bà Chúa Kho, lễ phát ấn Đền Trần (Nam Định) có hàng vạn người chen chúc, xô đẩy, giành giật nhau vào lúc nửa đêm, thế nhưng du khách vẫn thản nhiên xô vào, xông tới, vẫn vô cảm hồn nhiên. Chao ôi, cái giá của thứ lộc thánh đầu xuân thật hấp dẫn, thật “đặc hiệt" Lễ hội nào cũng thấy nhan nhản các chiếu bạc, các trò đỏ đen bày ra, diễn ra, nhưng du khách, các quan chức trong ban tổ chức vẫn ngó nhìn một cách vô cảm! Văn hóa lễ hội bị “đổi màu", có nhìn thấy mới lo và ghê!

Nhân ái là nét đẹp của đạo lí dân tộc ta. Nhân ái được kết tinh trong hồn người qua hàng nghìn năm lịch sử, “Lá lành đùm lá rách”, “Thương người như thể thương thân", “Bầu ơi thương lấy hí cùng", “Một con ngựa đau cả tàu hỏ cỏ", v.v... Nhân ái đã tạo nên sức mạnh Việt Nam, để dàn tộc ta có sức mạnh phi thường vượt qua thiên tai, địch họa triền miên, để chiến thắng mọi khó khăn thách thức, chiến thắng thù trong giặc ngoài.

Thời chống Mỹ, tình hậu phương - tình tiền tuyến đẹp quá, “hát gạo sẻ nửa, hạt muối cắn đôi". Phong trào cứu giúp nạn nhân chất độc da cam, cứu trợ bà con vùng sâu, vùng xa, vùng bão lụt đã được hàng triệu đồng bào nhiệt liệt hưởng ứng. Những lúc đó, ta không hề thấy hoặc ít thấy “bệnh vô cám” lộ diện!

Nhưng những năm gần đây, kinh tế đất nước phát triển, đất nước đổi mới dần, sự phân chia giàu/ nghèo, sự bất công, nạn tham nhũng, ... đã gây nhiều “nổi niềm” trong các tầng lớp nhân dân. Phải chăng đó là nguyên nhân sâu xa làm cho “hênh vô cảm" phát triển, cái u bướu ấy làm cho không ít người bị bệnh trọng hiểm nghèo!

Vô cảm đến mức nhìn đồng loại, nhìn đồng bào theo lối vô đạo đức: “Sống chết mặc hay, tiền thầy, thầy bỏ túi". Xây dựng nền văn hóa mới, nền đạo đức mới, xây dựng con người mới văn minh, nhân hậu là để đẩy lùi “bệnh vô cảm", làm cho mối quan hệ tốt đẹp “người với người là hạn", “người trong một nước phải thương nhau cùng". “Bệnh vô cảm" chắc là sẽ bị đẩy lùi.

BÀI LÀM 2

Là người Việt Nam, ngay từ nhỏ ai cũng đã quen với những câu ca dao, tục ngữ như:
 
- Lá lành đùm lá rách.
 
- Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.
 
hay:
 
- Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.
 
Đó chính là những lời răn dạy của ông cha ta cho ngàn đời con cháu sau này về một truyền thống tốt đẹp: truyền thống tương thân tương ái, đùm bọc, giúp đỡ nhau. Truyền thống ấy đã tạo nên sức mạnh kì diệu, giúp dân tộc trải qua bao gian lao, khó khăn, tạo nên tình đoàn kết sâu đậm, gắn bó giữa mọi người. Tiếc thay, ngày nay truyền thông ấy đã bị mai một ở không ít người. Người ta trở nên thực tế hơn, sẵn sàng “phớt” đi không chút bận lòng những vấn đề xã hội quan tâm. Đó là dấu hiệu của một căn bệnh nguy hiểm: bệnh vô cảm!
 
Theo lối chiết tự: “vô” là không, không có; “cảm” là tình cảm, cảm xúc. “Vô cảm” là không có sự rung cảm trước các vấn đề xã hội, là không có sự đồng cảm, chia sẻ cảm xúc với người khác. Nó gần nhưng không giống hẳn với “vô tình”, “lạnh lùng”. “Vô tình” và “lạnh lùng” là bàng quan, không quan tâm đến những sự việc đáng quan tâm, còn “vô cảm” là có biết nhưng không giúp đỡ, chia sẻ. Vô cảm là một thái độ sống không tốt, xa rời xã hội và có phần chủ nghĩa cá nhân. Nói nó là một căn bệnh cũng phải, nó ăn sâu, ngấm dần vào cơ thể, phá hủy lòng nhân đạo và những ý nghĩa nhân văn cao cả mà một con người vốn có, dần dần đưa con người ta xa rời với cái thiện, với tình thương con người.
 
Con người vốn sinh ra với bản tính lương thiện, thương người, “nhân chi sơ tính bản thiện”. Thế nhưng thời đại, cuộc đời xô đẩy con người dần trở nên ích kỉ hơn và có không ít những người mắc bệnh vô cảm, thờ ơ với những vấn đề xã hội quan tâm. Người ta dửng dưng với lá phiếu bầu cử của mình - thứ tài sản vô giá mà lớp người anh hùng phải đổ máu để giành lấy cho lịch sử dân tộc. Người ta làm ngơ trước lời kêu gọi bảo vệ môi trường, quay lưng với tình trạng rác thải xâm chiếm môi trường sống... Đáng trách hơn cả, họ thờ ơ cả với những người hoạn nạn, đáng thương. Ra ngoài đường, hễ thấy tai nạn giao thông là bao nhiêu người xúm xít lại. Nhưng, họ xúm xít lại không phải để hỏi han giúp đờ mà là để... xem người bị nạn đang vật vã, đau đớn. Họ không chút bận tâm, thương xót (nếu có, họ tiếc gì không lại gần cứu nạn hay ít nhất gọi giùm một chiếc xe cấp cứu?). Vậy là người bị tai nạn cứ nằm đó, giữa sự vô cảm của mọi người. Một người ăn xin rách rưới, đói khát, nằm lê lết xin ăn ở chợ là sự quan tâm lớn của mọi người nhưng chỉ có rất ít người vì quan tâm mà giúp đỡ, cho người ta một chút tiền, số còn lại thì quan tâm theo kiểu tò mò, dò dẫm xem xét rồi lãng tránh v.ì... ghê. Rồi những đợt quyên góp ủng hộ người nghèo, nơi bão lũ hay những nạn nhân chất độc màu da cam lại có những tiếng la ó, than ngắn thở dài kêu ca nhiều ít. Thậm chí còn có những người lớn tuyên bố’: “Tao chẳng tội gì phải đóng góp, có được lợi ích gì cơ chứ?”(!!). Những chuyện như thế ta có thế thấy ở không hiếm người. Điều đó chứng tỏ căn bệnh vô cảm đã trỏ' thành trầm kha lắm. Phải chăng, người Việt ta đang mất dần truyền thống đùm bọc, yêu thương?
 
Những hành vi như thế thật đáng chê trách! Bạn bàng quan với thời cuộc? Điều đó chĩ khiến bạn trở thành kẻ ngoài cuộc với cuộc sống sôi động muôn màu, muôn vẻ. Bạn có thế ngụy biện điều đó chẳng chết ai (!). Nhưng nỡ lòng bỏ rơi, phớt lờ những số phận đáng thương cần sự giúp đõ' thì thực không có tình người. Những con người khốn khổ đã bị cuộc đời đánh gục, thảm thiết cầu cứu đề có một tia hi vọng sống. Trong khi đó, chúng ta đang sống có thế không sung sướng thừa thãi nhưng cuộc sống của bạn là niềm mơ ước của bao người. Sẽ không thiệt gì cho bạn khi chia sẻ một chút tiền ăn sáng, một lời động viên hay một sự giúp đõ' nhỏ nhoi... Đối với người đang gặp khó khăn đó lại là một sự giúp đô' quý giá nhất. Một chiếc bánh mì “chẳng bõ nuốt” của bạn có thể là bữa ăn thịnh soạn của người ăn xin. Một cuộc điện thoại vài ngàn đồng chẳng là gì với bạn nhưng đó có thể là cuộc gọi cứu sống một người bị tai nạn. Một vài bộ quần áo cũ, lỗi mốt của bạn sẽ trở thành món quà quý giá với những bạn vùng thiên tai... Những hành động thật nhỏ nhoi mà có ý nghĩa thật to lớn. Tại sao nhiều người không hiểu được những điều đó? Không hiểu hay cố tình không hiểu, chỉ bo bo giữ cho mình?
 
Bệnh vô cảm xuất phát từ lòng ích kỉ, không muốn cho mà chỉ muốn nhận. Đó cũng là do ảnh hưởng của lối sống thực dụng, “cái gì có lợi thì làm, không thì thôi”! Đầu óc thực tế đó đã biến người ta trở nên chẳng khác gì cái máy, không có tình cảm, không biết yêu thương. Cuộc sống như thế trỏ' nên khó khăn, vô tình, ảm đạm. Sợi dây liên kết người với người không còn nữa. Sống thế nào sẽ được đền bù thế ấy, đừng bao giò' nghĩ cả đời bạn không có lúc nguy nan, những lúc như thế, ai cũng vô tâm thì bạn sẽ thế nào? Những người vô cảm sông thật đơn điệu, tẻ nhạt, khó kết thân với người khác. Trong công việc mà vô cảm thì sẽ khó hợp tác, khó có được kết quả cao.
 
Trong cuộc sống hiện nay, ta không thế xa rời cộng đồng, không chia sẻ với mọi người. Sự chia sẻ, đồng cảm là sợi dây liên kết mọi người, làm các mối quan hệ cởi mở, tốt đẹp lên. Khi ta sẻ chia, thông cảm ta cùng sẽ thấy hạnh phúc, thanh thản hơn. Đừng sống vô cảm, cuộc sông cũng sẽ không vô cảm với bạn!
Nguồn:
nghi luan ve benh vo cam