Nghị luận xã hội về ước mơ qua tác phẩm tôi là Bêtô

Thứ sáu , 29/06/2018, 10:50 GMT+7
Ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho bàng được. Suy nghĩ của anh/chị về ước mơ qua tác phẩm tôi là Bêtô

“Môi người một ước mơ

Nhỏ bé và lớn lao cho riêng mình

Ước mơ có thể thành có thể không.. ”

(Bài hát “Ước mơ”)

Một chiều muộn nghe nhạc, tình cờ tôi nghe được lời bài hát ấy. Lời bài hát cứ dồn dập vang lên làm cho tôi phải lặng mình ngẫm nghĩ về những ước mơ. Mỗi một con người tồn tại trên cõi đời này phải có riêng cho mình một ước mơ, một lí

tưởng, một mục đích sống, dù bé nhỏ hay lớn lao, dù có thành hay không, nó vẫn luôn là điều cần thiết. Quả thật, ước mơ đáng quý ờ chỗ, không phải ở việc con người có thể thực hiện nó hay không, mà ở cách con người khát khao, ở cách con người vươn lên mỗi ngày, chi để sống với những ước mơ nhỏ bé trong lòng mình. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, cũng đã từng đề cập đến ý nghĩa thực sự của ước mơ khi mượn lời nhân vật Bêtô trong tác phẩm Tôi là Bêtô: “Ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điều người ta không có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình. Gặp một chú lùn ước mơ lớn lên sẽ chơi bóng rổ hay một chú bé bị dị tật ở chân mơ mộng sau này trở thành ngôi sao bóng đá thì đó không phải là điều mà bạn nên chế nhạo. Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải ở chỗ nó có phù họp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn”. Đó chính là câu nói mà tôi luôn tâm đắc nhất, nó đã trở thành một hành trang quý báu mà tôi đã, đang và sẽ luôn mang theo trong đời mình.

“Ước mơ” - hai từ giản đơn nhưng chứa đựng biết bao ý nghĩa lớn lao. Ước mơ đó chính là điều mà con người luôn hi vọng, luôn sẵn sàng chinh phục mọi gian lao, thử thách để thực hiện nó. Ước mơ chính là nguồn động lực của con người trên hành trình cuộc sống, là hạt mầm của mọi thành công khi được vun trồng bằng ý chí, lòng quyết tâm và sự nỗ lực bền bỉ. Câu nói của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh dưới lời nhân vật Bêtô đã mở ra cho chúng ta một cách nhìn sáng rõ, một cách hiểu sâu sắc hơn về hai từ “ước mơ”. Nhà văn cho rằng: có những ước mơ con người sẽ thực hiện được, nhưng cũng có những ước mơ thì trái ngược lại, không có cách nào để thực hiện, và mãi cũng không thể thực hiện được. Nhưng đừng nhìn nhận ước mơ ở khía cạnh đó, đừng nhìn nhận nó ở chỗ nó có phù họp với hoàn cảnh thực tế hay không. Vì đó không phải là điều quan trọng nhất. Chính khi chúng ta ước mơ, đó cũng là lúc ta được nói ra những mong muốn của lòng mình, ta được can đảm sống thật với cảm xúc của mình. Và ta luôn biết cách sống thật tốt, thật cố gắng vươn lên với những khát khao cháy bỏng của lòng mình. Đó mới chính là điều quan trọng nhất, là ý nghĩa lớn lao nhất khi con người biết ước mơ.

Ước mơ là điểm tựa cho những niềm tin trong cuộc đời. Chỉ cần có ước mơ, con người đã có một niềm tin tươi sáng vào ngày mai, vào bản thân mình, cùng những hi vọng, những khao khát được thay đổi. Những người không có ước mơ, cuộc sống với họ thật mịt mờ, không phương hướng, lối đi, cũng như thiếu đi niềm tin, sự hi vọng. Nếu không có ước mơ làm cho con người được bay trên bầu trời sẽ chẳng có đâu hai anh em nhà Wright là những người thử nghiệm thành công chuyến bay đầu tiên trong lịch sử nhân loại. Nếu không có ước mơ tìm ra điện lực, Benịamin Franklin đã không đặt một bước tiến mới cho lịch sử điện học thế giới. Nếu không có ước mơ làm ra bóng đèn điện, sẽ không có cái tên Thomas Edison nổi tiếng đến ngày hôm nay... Con người đã và đang ước mơ thật nhiều. Nếu ngày trước người ta chỉ biết có Trái Đất thì ngày nay với ước mơ chinh phục vũ trụ, người ta đã có thể đặt chân đến Mặt Trăng, và chắc chắn ràng sẽ không lâu sau đó chúng ta có thể đặt chân lên Sao Hỏa như con người vẫn đang khao khát. Những ước mơ đó có lẽ sẽ không ít người cho là điên rồ, hoặc thậm chí người ta còn không dám mơ đến, bởi người ta sợ nỗi sợ mang tên “Thất bại”. Ước mơ bị nhiều người cho là phi thực tế, không phù hợp với khả năng, cũng chẳng có cơ hội thành công. Ước mơ được sinh ra để “cho phép ta sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng mình”, cho ta hi vọng vào ngày mai mỗi khi ta vấp ngã, cho ta ánh nhìn lạc quan vào một tương lai tốt đẹp.

Có một ước mơ trong đời, âu cũng là hạnh phúc. Người ta thưởng bảo: “Chẳng ai đánh thuế giấc mơ, nên hãy cứ mơ đi”. Ngẫm nghĩ dẫu sao cũng đúng thật, ước mơ miễn phí thì ta hãy cứ ước mơ thật nhiều đi. Ta có thể ước mơ từ những điều nhỏ bé đến những điều lớn lao, kì vĩ. Thực hiện ước mơ cũng chính là cách mà người ta nghe theo tiếng gọi của trái tim mình, sống với những gì mình thực sự mong muốn. Cho nên ý nghĩa của một ước mơ không nằm ở chồ con người có biến nó thành hiện thực hay không. Nó ý nghĩa bởi ta luôn biết mình đang sống chứ không phải tồn tại, và sống vì ước mơ hôm nay của mình. Vậy nên, đừng buồn khi mồi chúng ta đều có những lúc thất bại trước những ước mơ hoặc khả năng của ta chẳng thể biến nó thành hiện thực. Đừng nghĩ về đích đến, mà hãy nghĩ về quá trình ta đã chinh phục nó, đã mơ ước và khao khát nó như thế nào. Hãy cảm ơn nó, vì những giây phút ta được trải lòng mình trong mỗi ước mơ, cũng đủ cho ta được sinh ra thêm một lần, đủ cho ta bay lên trời cao cùng những mộng mị của riêng mình, sống với thế giới của bản thân mình. Đó mới thực sự là ý nghĩa lớn lao của một ước mơ.

Bên cạnh những con người luôn sống với những khát khao những ước mơ của riêng mình thì thật đáng buồn khi có những người vì sợ mà không dám ước mơ. Ai rồi cũng sẽ đi qua một thời tuổi trẻ, ai rồi cũng sẽ đến tuổi phải già đi. Nhưng có lẽ điều mà ta sẽ cảm thấy hối tiếc nhất, đó là suốt cuộc đời mình, ta đã không dám sống thật với bản thân, không dám một lần sống cho chính mình. Không dám ước mơ, cũng đồng nghĩa với thất bại. Sợ ước mơ, sợ rằng ước mơ của mình sẽ không thành hiện thực, sợ mọi người dè bỉu chê bai ước mơ của mình, âu cũng là điều thật đáng buồn. Ta chỉ có thể sống một cuộc đời, một lần và duy nhất, vì vậy hãy cứ ước mơ đi, đừng để những tháng ngày hôm nay trôi qua trong vô nghĩa vì ta đã sống mà không dám ước mơ. Và chúng ta cũng đừng nên chà đạp hay xúc phạm, cười nhạo lên ước mơ của một ai đó. Hãy trân trọng ước mơ của người khác cũng như trân trọng ước mơ của chính mình.

Tôi rất yêu môn Văn. Và tôi đã từng nghĩ mình sẽ đầu hàng trước thất bại, và từ bỏ ước mơ khi chính mình rớt khỏi đội tuyển Văn của trường. Tôi đã từng không thể chấp nhận nó, và luôn cho rằng mình không có khả năng. Nhưng thời gian đi qua, ước mơ ấy, niềm tin ấy chưa bao giờ, chưa một lần nào vụt tắt trong trái tim tôi, nó đã giúp tôi biết đứng lên sau mồi thất bại, biết vững vàng hơn sau nhiều lần vấp ngã. Nó đã giúp tôi nhận ra ràng: đôi khi khả năng không phải là điều quan trọng, quan trọng là mỗi ngày trôi qua, có một ước mơ để tôi luôn nồ lực, và hoàn thiện bản thân mình. Đó mới chính là điều quan trọng nhất.

Câu nói của Nguyễn Nhật Ánh đã mang đến cho ta biết bao suy tư về hai chữ “Ước mơ”. Bây giờ, có lẽ ta đã thực sự hiểu được giá trị ước mơ là gì. Ý nghĩa của cuộc đời không nằm ở đâu xa, nó ở ngay đây, ngay khi ta ban cho mình một ước mơ tốt đẹp, ta đã sống một cuộc đời thật ý nghĩa. “Hãy để cho những ước mơ của bạn cất cao đôi cánh và rồi nó sẽ tìm cho mình một bến đỗ thật bình yên”.

Nguồn: