Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu (đoạn 1)

Chủ nhật , 01/10/2017, 23:31 GMT+7
Đề: Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc của nhà thơ Tố Hữu và Cảm nhận của em về tính dân tộc được thể hiện trong đoạn 1 của bài thơ Việt Bắc.
Đỉnh cao nghệ thuật thơ tố hữu cũng là thành tựu xuất sắc của thời kì kháng chiến chống pháp. Bài thơ ra đời như một sự kiện chính trị nổi bật của đất nước.
 
Việt Bắc là một khúc ca ân nghĩa và ân tình sâu sắc về cách mạng, là sự hồi tưởng đầy cảm phục về chặng đường mười lăm năm của đất nước từ đó thể hiện lòng biết ơn đối với nhân dân việt bắc-đầu não cách mạng lúc bấy giờ.
 
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là sự hồi tưởng của tác giả về cuộc chia tay lưu luyến, bịnh rịnh giữa người dân việt bắc và cán bộ kháng chiến (giữa người ra đi và người ở lại). Trong cuộc chia tay này tác giả đã để lại cho người ở lại lên tiếng trước. Đại từ nhân xưng mình ở đây chính là người ra đi hay chính là cán bộ kháng chiến, còn ta là người ở lại tức là nhân dân việt bắc. về mặt tâm lí trong bất cứ cuộc chia tay nào thì người ở lại bao giờ cũng nhạy cảm và cảm nghĩ hơn người ra đi.
 
Người ở lại đã cất tiếng ướm hỏi, gợi nhắc người ra đi:
 
Hai tiếng mình về: nhằm thông báo một thời điểm lịch sử đó chính là thời khắc người cán bộ kháng chiền từ biệt nhân dân Việt Bắc trở về với Thủ Đô và cuộc chia tay ấy đã để lại niềm lưu luyến, nhớ thương cho cả người ra đi và người ở lại.
 
 
Con số mười lăm năm: không phải là con số nước lệ mà là một con số  cụ thể để nhắc nhở người ra đi nhớ về chặng đường ấy đầy gian khổ ,vất vả mà cũng hết sức chan chứa nghĩa tình. Mười lăm năm là một chặng đường không phải gắn với cuộc đời của một con người mà đó cúng chính là chặng đường tạo nên bước ngoặc lớn trong lịch sử dân tộc đó cúng chính là mười lăm năm ta và mình gắn bó với nhau, chia ngọt sẻ bùi.
 
‘thương nhau chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nữa chăn sui đắp cùng’
 
Đó cũng chính là mười lăm năm: "sớm khuya bếp lửa người thương đi về"
 
Mười lăm năm đánh Tây: ‘Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây’. Nói cách khác đó là mười lăm năm đong đầy kỉ niệm mà kỉ niệm càng nhiều thì sự níu kéo càng lớn. Tố Hữu nói ”đó là mười lăm năm ta và mình thiết tha mặn nồng”
 
Cho nên nỗi nhớ không chôn chặt trong lòng nữa mà bật thành một câu hỏi vừa hàm ý, vừa ướm hỏi, dò hỏi của đối phương lại vừa mang tính khẳng định tình cảm của chính bản thân mình.
 
Sau hai câu hỏi là sự gợi nhắc kín đáo:
 
MÌnh về mình có nhớ không
Nhìn cây nhớ núi nhìn sông nhớ nguồn
 
Câu hỏi thứ hai trong đoạn thơ là một sự nhắc nhở, người ở lại nhắc người ra đi đừng quên chiến khu Việt Bắc để thể hiện điều đó người ở lại dùng cặp hình ảnh sóng đôi: nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn. Nhắc người ra đi có về với đồng bằng , thủ đô thì đừng quên nhân dân Việt Bắc.
 
Đoạn thơ không chỉ là gợi nhắc tình cảm mà còn là lời nhắc giữ lấy truyền thống đạo lí của con người Việt Nam ’uống nước nhớ nguồn’ ‘ăn quả nhớ kẻ trồng cây’
Nguồn: