Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh Khuya

Thứ ba , 10/10/2017, 14:20 GMT+7
Đề: Em hãy phát biểu Cảm nghĩ về bài thơ Cảnh Khuya của Hồ Chí Minh. Đây là bài văn biểu cảm hay về bài thơ Cảnh Khuya được Học Văn lựa chọn.
Hồ Chí Minh xem văn nghệ là một hoạt động tinh thần phong phú phục vụ cho cách mạng, cho kháng chiến. Bác đã sáng tác nhiều bài thơ trữ tình rất mộc mạc, rất độc đáo như "Cảnh rừng Việt Bắc", "Đi thuyền trên sông Đáy"… và không thể không nhắc đến bài thơ ’Cảnh khuya’: 
 
“Tiếng suối trong như tiếng hát xa…
...............................
…Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”
 
Bác đã vẽ ra cho chúng ta thấy được một bức tranh đẹp giữa người và cảnh, là sự kết hợp hài hòa giữa tình yêu thiên nhiên và tình yêu đối với nhân loại.
 
Hai câu thơ đầu trong bài thơ tả cảnh đêm khuya nơi núi rừng Việt Bắc. Người chiến sĩ ngồi ở đó một cách lặng thầm nhìn trăng, nhìn suối, đó như là sự giao lưu đầy thầm kính giữa người ngồi đó và cảnh trước mặt mình.
 
Cảnh hiện ra với những gì trong veo, êm dịu nhất. Trăng càng khuya càng sáng, rọi vào dòng suối rì rào ấy, người chiến sĩ ấy thật có con mắt tinh tế làm sao; chỉ bởi một ánh trăng rọi vào đó nhưng Người thấy được dòng suối đó không đục, trong biết bao. Và tất nhiên dòng suối trong veo đẹp đẽ đó sẽ chảy một cách uyển chuyển qua những khe đá, nó tạo ra với đa dạng âm thanh khác nhau. Những âm thanh đó Bác cảm nhận được rằng nó không chỉ là tiếng suối mà những âm thanh đó tạo nên bản hòa ca khiến Bác thổn thức biết bao trong lòng.
 
Cảm nhận của Bác thật tinh tế, có lẽ tâm trí bác đang nghĩ đến chiến khu Việt Bắc, đến những chiến sĩ đã đổ máu nơi đó, đến những khúc hát vang ca yêu đời của những chiến sĩ mà Bác có cảm nhận như ‘tiếng hát xa’. 
 
Đêm vắng, trăng thanh mặt đất cỏ cây như ngừng thở để đón đợi ánh trăng mát lạnh dịu hiền mơn man ôm ấp: "Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"
 
Trăng lồng qua các ngọn cây, trăng lồng qua các bông hoa dưới mặt đất. Trăng bao phủ cả một bầu trời, cả không gian nơi đó. Ánh trăng như là sự mong đợi của vạn vật, bởi cái yên bình sáng bừng của nó khiến mọi vật cảm thấy an nhiên biết bao.
 
Một thi sĩ với tâm hồn thanh cao đang sống những giây phút thần tiên giữa cảnh khuya, có thế nói là hòa quyện cả tâm hồn vào đó nhưng những cái đẹp đẽ trước mắt đo khiến người thi sĩ không thể quên đi nỗi lòng đối với nước nhà:
 
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
 Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà
 
Trong sự thầm lặng ngắm cảnh vật ấy, những thổn thức trong lòng vẫn xiết từng suy nghĩ. Tình yêu đối với nhân dân, với dân tộc lớn lao khiến mỗi giây phút nghỉ ngơi Bác luôn thầm lặng nghĩ đến. Nay nước nhà còn đang chìm trong khói lửa đạn bom lòng Bác sao có thể ngủ yên giấc được. Chưa ngủ không hẳn chỉ vì cảnh đẹp đêm nay mà chưa ngủ vì nỗi nước nhà. Nỗi niềm của chiến sĩ ấy khiến chúng ta tôn trọng và cảm phục biết bao.
 
Vì đất nước Bác có thể hi sinh tất cả. Đối với trẻ thơ Bác Hồ cũng luôn dành tình yêu thương nhất:
 
Trung thu trăng sáng như gương
Bác Hồ ngắm cảnh nhớ thương nhi đồng
 
Bài thơ Cảnh Khuya là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt cực hay, là một trong những bài thơ trăng đẹp nhất của Bác. Giữa chốn rừng Việt Bắc tràn ngập ánh trăng, lòng Bác luôn thao thức vì nỗi nước nhà. Mỗi khi ngắm trăng ta cảm thấy như bác hiện hữu thật đẹp trên vầng trăng sáng ấy, bài thơ của bác lại bồi hồi trong tim ta.
 
BÀI LÀM 2: CẢM NGHĨ VỀ BÀI CẢNH KHUYA CỦA HỒ CHÍ MINH
 
“Cảnh khuya” là một trong những bài thơ mà em rất yêu thích. Tác phẩm này đã được Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ kính yêu của chúng ta, sáng tác ở Việt Bắc, trong thời kì đầu của cuộc kháng chiến đầy khó khăn gian khổ chống thực dân Pháp.
 
Đây là một bài thơ trữ tình chứa chan tình cảm, gây nhiều xúc động cho người đọc, người nghe qua nội dung miêu tả cảnh đẹp dêm trăng, đồng thời thể hiện tình yêu thiên nhiên gắn liền với lòng yêu nước sâu nặng của Bác bằng những câu thơ sinh dộng như sau:
 
“Tiếng suối trong như tiếng hát xa,
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”
 
Bài thơ mở đầu bằng một bức tranh thơ mộng, huyền ảo:
 
“Tiếng suối trong như tiếng hát xa,
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.” 
 
Đọc câu thơ, em cảm thấy yêu thích cảnh thiên nhiên ở Việt Bắc. Qua ngòi bút điêu luyện của Bác, trời vào đêm ở đây khác hẳn với ban đêm ở nơi phồn hoa đô thị. Khung cảnh nơi đây thật nhẹ nhàng, êm đềm: xa xa vẳng lại tiếng suối trong như một tiếng hát... Cách so sánh đặc sắc: Người ta thường ví tiếng suối như tiếng đàn (“Côn Sơn suối chảy rì rầm, Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai” - Nguyễn Trãi, Bài ca Côn Sơn). Nay Bác ví tiếng suối với tiếng hát làm cho thiên nhiên gần gũi với con người, có sức sống và trẻ trung.
 
Thiên nhiên càng dáng yêu hơn nữa khi em được thưởng thức vẻ đẹp của một bức tranh nhiều tầng lớp, đường nét, hình khôi đa dạng: có dáng hình vươn toả rộng của vòm cổ thụ, ở trên cao lấp loáng ánh trăng, có bóng lá, bóng cây, bóng trăng in vào khóm hoa, in lên mặt đất thành những hình như bông hoa thêu dệt. Bức tranh chỉ có hai màu sáng tối, đen trắng mà tạo nên vẻ lung linh, chập chờn, lại ấm áp, hoà hợp quấn quýt bởi âm hưởng của hai từ “lồng” trong một câu thơ.
 
Hai câu thơ tiếp theo thật xúc động:
 
“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vÌ lo nỗi nước nhà.”
 
Phải! Thật xúc động và cảm phục biết bao khi em thấy Bác lo trăm công nhìn việc vào ban ngày thế mà đến đêm khuya Bác vẫn chưa ngủ! Những câu thơ đầu thể hiện chất nghệ sĩ trong tâm hồn của Bác: đó là sự rung động, niềm say mê trước vẻ đẹp như tranh của cảnh rừng Việt Bắc. Nhưng những câu thơ cuối bất ngờ mở ra vẻ đẹp về chiều sâu tâm hồn của Bác: thao thức chưa ngủ còn chính là vì lo nghĩ đến vận mệnh đất nước. Hay chính là vì thức tới canh khuya lo việc nước mà Bác đã bắt gặp được cảnh trăng rừng tuyệt đẹp. Điệp ngữ “chưa ngủ” đặt ở cuối câu thứ ba và đầu câu thứ tư là một bản lề mở ra hai phía của tâm trạng trong cùng một con người: niềm say mê cảnh thiên nhiên và nỗi lo việc nước. Hai nét tâm trạng ấy thống nhất trong con người Bác, thể hiện sự hoà hợp, thống nhất giữa nhà thơ và người chiến sĩ trong vị lãnh tụ.
 
Bài thơ “Cảnh khuya” của lãnh tụ Hồ Chí Minh là một tác phẩm thành công viết về cảnh đẹp thiên nhiên ở chiến khu Việt Bắc. Vì qua nghệ thuật độc đáo của thơ hiện đại nhưng rất đậm màu sắc cổ điển, bài thơ đã lôi cuốn người đọc, người nghe và ghi sâu vào lòng của họ hình ảnh về Bác, một nhà thơ có tâm hồn nghệ sĩ hoà hợp thông nhất với cốt cách của người chiến sĩ, vị lãnh tụ. 
 
Càng khâm phục và yêu quí tâm hồn cao cả của Bác Hồ, thê hệ trẻ chúng ta ngày nay càng phải ra sức học tập tốt để sau này xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.
Nguồn: