Tưởng tượng em là cô bé trong câu chuyện Quả táo của Bác Hồ

Chủ nhật , 24/09/2017, 10:39 GMT+7
Em đã đọc mẩu chuyện: “Quả táo của Bác Hồ”. Em thay lời cô bé dược Bác cho táo, viết thư cảm ơn Bác và kể lại việc cô bé và gia đình cô nâng niu, trân trọng kỷ niệm đó như thế nào.
Paris, ngày... tháng... năm...
Bác kính yêu của cháu!
 
Đã lâu lắm rồi, bọn cháu ở Paris này cứ chờ mong Bác sang thăm nước Pháp lần nữa. Nhưng chờ hoài chưa thấy Bác qua. Hôm nay được cô giáo kể về đất nước Việt Nam, về lãnh tụ Hồ Chí Minh, về những ngày tháng Bác ở thủ đô này, cháu nhớ Bác vô cùng và ghi thư thăm Bác đây!
 
Bác kính mến! Dạo này Bác có khỏe không? Trăm công, nghìn việc của đất nước đang lâm nguy chắc làm Bác mệt lắm? Bác có thường mất ngủ nhiều như trong các bài thơ Bác nói tới không? Cháu hy vọng Bác luôn khỏe mạnh.
 
Cho cháu gửi lời chúc sức khỏe tới các chú bộ đội và chúc các bạn Việt Nam của cháu ngoan ngoãn, học giỏi và biết nghe theo năm điều Bác dạy. Bác kính yêu!
 
Cháu nhớ mãi buổi sáng lịch sử ấy. Cháu được ba mẹ nói là hôm nay cả hai người nghỉ làm việc và đưa cháu đến Tòa Thị Chính Paris để chào mừng vị khách quí của nước Việt Nam, người bênh vực cho nhân dân lao động lầm than toàn thế giới. Cháu hình dung Bác là một người to mập, có bộ mặt phương phi, có giọng nói hùng hồn và trang nghiêm kỳ lạ...
 
Nhưng cháu ngạc nhiên vô cùng, khi mà phiên họp nghỉ giải lao có ít phút, mọi người ở ngoài này hô to: “Hồ Chí Minh muôn năm”, “Hoan hô Hồ Chí Minh” thì Bác xuất hiện tươi cười trước đám đông. Bác có chòm râu trắng như cước, có nụ cười nheo nheo thật dễ thương, khuôn mặt gầy của Bác vần rạng rờ nhìn mọi người đáp lề. Bác đến bên chứng cháu tự lúc nào, Bác bắt tay ba mẹ cháu và nói bằng tiếng Pháp khiến cháu ngỡ ngàng. Bất ngờ hơn là Bác bồng cháu vào lòng, Bác hôn cháu, trao cho cháu một qua táo và nói: “Chấu ngoan nhé”... rồi Bác vào cuộc họp tiếp khi có tiếng chuông reo.
 
Bác Hồ ơi! Bác có tin rằng quả táo của Bác, kỷ vật vô giá ấy giờ đây cháu vần còn giữ không?
 
Sau khi về nhà, các bạn nhỏ đến rất đông, đứa nào cũng xin phép cháu được cầm quả táo trong tay và chúng ngửi, chúng hôn, chúng thèm muôn lắm. Các bạn tin rằng một ngàv nào đó, Bác sang đây, Bác sẽ phát cho mỗi bạn một trái táo như thế. Cháu nói với các bạn rằng:
 
- Đâv là táo Bác cho thiếu nhi Pháp. Mình sẽ chia cho mỗi bạn một miếng, bởi các bạn là đại diện cho tuổi nhỏ của nước Pháp mà.
 
Cháu đặt quả táo ngon lành ấy bên chiếc đĩa lớn trắng muốt và lấy dao lại xẻ thì một bạn gái nhỏ òa lên khóc. Bạn không chịu chấp nhận việc ăn táo, bạn nói rằng bạn muốn chúng cháu làm sao giữ được kỷ vật vô giá của Bác. Chúng cháu sôi nổi bàn hoài mà không tìm ra cách gì để bảo vệ quả táo Bác cho.
 
Bạn thì yêu cầu phơi khô, bạn thì đòi tủ lạnh, bạn thì nói để vào cái lọ thủy tinh rồi đậy nắp lại... Cách nào cũng không ổn, chúng cháu nhờ ba cháu giúp. Ba mẹ bàn rất lâu và rất băn khoăn không biết xoay xở ra sao. Trên bàn quả táo của Bác cứ thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào khiến bọn cháu thèm ứa nước miếng.
 
Thế rồi, ba cháu gọi bạn của mình là một nhà hóa học đến nhà. Chú ấy rất cảm động trước tấm lòng kính yêu của chúng cháu đối với Bác, bởi chú ấy cũng rất kính trọng Bác! Chú ấy đã đem táo vào phòng thí nghiệm và bơm vào đó một chất gì khiến táo không chín thêm nữa, nó cứ căng tròn như những ngày đầu và chú ấy nói táo sẽ không bao giờ thối.
 
Để quả táo trong lồng kính kín, tụi cháu thường hay đến để ngắm nó và thi kế chuyện về cuộc đời hoạt động của Bác, thi tìm hiểu về nhân dân và các bạn nhỏ Việt Nam. Mặc dầu có sách báo nhiều nhưng chúng cháu vẫn mơ ước sẽ có ngày được sang đất nước có tiếng đàn bầu và có những rặng tre xanh, có những bạn nhỏ hiền lành và những bạn là anh hùng dũng Sĩ... Bác hứa cho chúng cháu sang nhé! Bọn cháu sẽ xin phép ba mẹ. À, Bác cho cả ba mẹ cháu sang luôn, ba mẹ cháu luôn nhắc hoài tới Bác và rất nhiệt tình trả lời các phóng viên đến thăm “quả táo Bác Hồ”.
 
 
Bác kính yêu! Kể từ khi có quả táo trong nhà, cháu và gia đình có thêm nhiều hạnh phúc. Gia đình cháu đã trở thành nơi tụ họp và gặp gỡ của những người vốn trước đây không quen biết nhau, thậm chí họ khác màu da tiếng nói từ các nước, về đâv do ngưỡng vọng Việt Nam và kính yêu Bác.
 
Hôm nay, có một khách Việt Nam đến chơi... Ba cháu giữ khách lại ăn bánh mì dăm bông và nói chuyện rất mải mê. Cháu viết gấp cho Bác bức thư này. Cháu nhờ chú khách dịch ra tiếng Việt đấy. Biết rằng Bác rành tiếng Pháp nhưng cháu đang gửi một lá thư tiếng Việt. Cháu kính mong Bác được mạnh giỏi, mong đất nước của Bác được hạnh phúc. Nhât là các bạn thiếu nhi lại càng thêm hạnh phúc bởi các bạn có Bác Hồ, người đã cho cháu quả táo năm nào.
 
Cháu ngoan của Bác!
Nguồn: