Viết bài tập làm văn số 3 lớp 9 đề 1: Hãy kể về một lần em lỡ trót xem trộm nhật kí của bạn

Thứ bảy , 20/01/2018, 15:13 GMT+7
Viết bài tập làm văn số 3 lớp 9 đề 1: Hãy kể về một lần em lỡ trót xem trộm nhật kí của bạn.
Những người bạn tốt thực sự là kho báu trong cuộc đời của chúng ta. Tôi đã hiểu điểu đó khi có được người bạn thần thiết nhất - Lan Chi. Nghĩ về người bạn ấy, tôi luôn cảm thấy vui vẻ, yêu đời. Và chẳng bao giờ tôi quên được tình bạn của chúng tôi đã bắt đầu bằng một kỉ niệm đặc biệt như thế nào - lẩn tôi trót xem nhật kí của Lan Chi. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời, tôi xem trộm nhật kí của người khác.
 
Chuyện xảy ra khi chúng tôi nhận nhiệm vụ làm bài tập thuyết trình theo nhóm. Vốn không thích làm bài tập nhóm ở nhà, tôi lại cùng chung nhóm với Lan Chi, cô bạn cùng tổ tuy học giỏi nhưng lúc nào cũng trầm lặng, ít nói. vẻ ngoài khó gần cùng cái chân tập tễnh của Lan Chi luôn khiến tôi thấy khó chịu. Tôi mường tượng cảnh Lan chi sẽ lấy lí do đi lại khó khăn để không đến nhà thảo luận vì xưa nay, bạn ấy luôn tránh những buổi tụ họp của tập thể. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, Lan Chi không những đến nhà tôi sớm hơn nhiều bạn khác mà còn tham gia thảo luận rất hăng hái. Cô bạn này có nhiều ý tưởng độc đáo và sáng tạo cho bài thuyết trình của chúng tôi. Nhưng những cuộc trò chuyện ngoài nội dung bài học, Lan Chi lại quay về với vẻ khó gần như cũ. Điểu đó càng khiến tôi ngạc nhiên và muốn hiểu về Lan Chi nhiều hơn. Bởi vậy, khi Lan Chi để quên quyển sổ nhật kí trong phòng học của tôi, dù biết phải đuổi theo và trả lại ngay quyển sổ cho bạn nhưng tôi đã vô cùng do dự. Khi đẩu hàng trước sự tò mò đang xâm chiếm trọn vẹn tằm trí, tôi quyết định giữ lấy nó và cẩn thận đọc từng trang trong căn phòng đã chốt cửa cẩn thận của mình. Đến giờ, tôi vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác yừá hồi hộp, tội lỗi vừa tò mò khi lật giở cuốn sổ của bạn.
 
Đến với cuốn sổ của Lan Chi là đến với một thế giới ngộ nghĩnh và đẩy tình cảm, tôi không thể ngờ bạn lại có sự quan sát tinh tế và dành nhiều tình cảm cho lớp như thế. Dù đi lại khó khăn và hay bị trêu đùa nhưng Lan Chi rất thích được đến trường, thích được học cùng Thành “tàu ngẩm” lẩm lì nhưng hay giúp đỡ người khác, cùng Mai lém lỉnh hay bày những trò nghịch ngợm, hay Hà “mít ướt” hay bị bắt nạt và thường khóc nhè trên lớp... Theo dòng nhật kí của Chi, tôi điểm lại từng bạn, từng bạn trong lớp và trầm trổ thán phục Chi khi đặt biệt danh cho từng người thật đúng với nét riêng của mỗi bạn.
 
Ngay trong buổi thảo luận, tôi đã bất ngờ trước sự thu hút của Lan Chi khi thuyết trình bài học đầy thông minh và hài hước. Nhưng những trang nhật kí còn đưa tôi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác về bạn mình. Tôi vẫn nghĩ chúng tôi không ưa gì nhau, tôi thì không mấy thiện cảm bởi sự khó gẩn của Lan Chi, còn một cán sự lớp gương mẫu như bạn ấy lại rất ghét việc tôi hay nói chuyện riêng và vẽ tranh trong giờ học. Vậy mà trong cuốn sổ, Lan Chi dành cả một trang khen tôi nào là năng động, nào là thân thiện và hòa đồng. Đọc những dòng Lan Chi viết về mình, tôi thấy xấu hổ vì những gì đã nghĩ sai cho bạn.
 
Không chỉ xúc động vì cách nhìn của bạn về mình, tôi còn hiểu thêm thật nhiều điều về cô bạn ít nói này. Nếu chúng tôi vẫn đang mải mê trong những bộ truyện tranh, phim bom tấn hay những món quà vặt cổng trường, thì mỗi ngày ghi lại trên trang giấy, Lan Chi đểu nhắc đi nhắc lại mơ ước trở thành một cô giáo dạy miễn phí cho trẻ em khuyết tật và trẻ em nghèo giống như cách cô giáo chủ nhiệm thời Tiểu học đã giúp đỡ cho Lan Chi. Trong khi chúng tôi rủ nhau đi ăn uống, la cà quán xá sau giờ học thì Lan chi tham gia dạy tình nguyện tại làng trẻ em SOS. Tôi nhớ lại đôi chân không cân bằng của bạn và chợt thấy thương bạn vô cùng, chi từng bị nhiều bạn trêu đùa vì dáng đi vất vả, có bạn còn ác ý gọi bạn là “Chi chấm phẩy” chỉ để mua vui. Đôi lúc, tôi cũng đã hùa theo niềm vui tàn nhẫn đó. Nhưng có lẽ điểu mà tôi cảm thấy đổng cảm và thương bạn nhất, chính là những trang Lan Chi ao ước được ba mẹ đưa đón như các bạn trong lớp, ao ước được tự tin cười đùa và tham gia các hoạt động văn nghệ như chúng tôi. Thì ra, gia đình Lan Chi rất khó khăn nên điều bình thường đối với chúng tôi lại là niềm mong ước của bạn ấy trong nhiều năm trời.
 
Cuốn nhật kí hay nói đúng hơn là cách sống của cô bạn cùng lớp đã thay đổi tôi rất nhiểu. Tôi bắt đầu suy nghĩ vê' ước mơ của mình, thực ra tôi cũng chưa tìm ra nhưng ít nhất Lan chi đã giúp tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc về nó và bắt đầu tự hỏi điểu mà mình thực sự yêu thích. Tôi cũng dọn dẹp cái ổ chuột của mình và tự hứa từ mai sẽ giống như Lan Chi, giúp bố mẹ làm việc nhà và quan tâm tới những người xung quanh.
 
Tôi gấp cuốn sổ lại cẩn thận kèm theo một tấm thiệp tự tay làm tặng bạn. Hôm sau, tôi đạp xe qua nhà Lan Chi thật sớm vì sợ bạn đi học trước mình. Gặp Lan Chi, tôi vừa hổi hộp lại vừa lo lắng, nói năng ấp úng, dễ đến mười lăm phút tôi mới thừa nhận được lỗi lầm của mình và xin lỗi bạn. Lan Chi chỉ im lặng nhưng tôi thấy đôi mắt bạn loang loáng ướt khi cầm lại cuốn sổ nhật kí, thâm tầm tôi ần hận và hối lỗi vô cùng. Thật may sau đó, bạn đổng ý cho tôi đèo bạn đến trường. Trên đường đi, tôi cố gắng kể thật nhiều chuyện để Chi hết buồn. Kể từ hôm ấy, sáng nào tôi cũng qua đón bạn đi học, con đường đến trường cũng gần hơn bởi chúng tôi có cả tá câu chuyện và thật nhiều dự định chẳng bao giờ dứt để kể cho nhau.
 
Giờ đây, chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân thiết chia sẻ mọi chuyện vui buồn và luôn đem lại tiếng cười và cảm hứng cho nhau. Mỗi khi nhớ lại lần trót xem nhật kí của Lan Chi, tôi tự hứa sẽ không bao giờ hành động khiếm nhã xâm phạm sự riêng tư của người khác như vậy nữa nhưng cũng thẩm cảm ơn cuốn nhật kí đã trở thành sợi dây liên kết giúp tôi tìm được người bạn tốt của mình.
Nguồn: